Nếu em cảm thấy không hạnh phúc – Chương 1

Chương 1

Tư tưởng của tôi thật lạc hậu, tôi cho rằng sống là một điều tất nhiên. Tôi không nghĩ rằng chúng ta không có quyền được lựa chọn. Trên thực tế tôi không nghĩ sống là một loại ban ân, sống chính là một việc bắt đắt dĩ.

~~~

Không thể nào quên sinh nhật 16 tuổi của chính mình.

Ngày hôm đó, mẹ kế của tôi nhẹ nhàng nói với tôi: “Ta có thể hạnh phúc hơn nếu thế giới này không có ngươi”.

Tôi nhìn khuôn mặt mẹ kế, nhìn bánh sinh nhật trước mặt, đột nhiên nở nụ cười. Mười sáu năm qua, bọn họ không tổ chức cho tôi lấy một lần tiệc sinh nhật, đang tự hỏi tại sao đột nhiên lại xuất hiện việc này, bà nói như vậy, tôi lập tức sáng tỏ, hóa ra tất cả chỉ là nghi thức.

Mười sáu năm qua, trách không được, bà chưa bao giờ cười trước mặt tôi.

Cuối cùng nghe thấy bà nói với tôi, bà hận tôi.

Cho đến phút cuối, tôi đều mỉm cười, tôi sẽ không phụ lòng bà sắp đặt tất cả cho tôi. Lúc thổi tắt ngọn nến, tôi liếc nhìn cha. Ông luôn luôn đứng ở bên bà, trốn tránh ánh mắt của tôi.

Mười sáu tuổi tôi không có đường lui, đơn giản không có lựa chọn.

Một đêm kia, tôi nghe cha ở trong thư phòng đang nói chuyện điện thoại với mẹ đẻ của tôi, ông nói cô là mẹ nó cũng nên đảm nhận trách nhiệm, con tôi nuôi lâu như vậy, cô cũng phải có thời gian chăm sóc nó.

Những điều cha nói sau này tôi không có nghe, tôi trở về phòng mình bắt đầu thu dọn hành lý. Cúi đầu cũng chỉ thấy mắt khô cạn, không có một giọt nước mắt.

Đến nay tôi cũng không rõ, vì sao tôi có thể bình tĩnh như vậy. Có thể từ lúc trước cũng đã chuẩn bị tốt cho việc này.

Sáng sớm hôm sau, cha gõ cửa phòng tôi, ông bảo: “Mẹ của con hôm nay sẽ đón con qua ở một thời gian”.

Tôi ăn mặc chỉnh tề, ngồi ở bên giường. Tôi nói với ông: “Không cần, học bổng con xin đã được phê duyệt, con quyết định ở lại trường học. Sau khi tốt nghiệp, con thấy mình cũng đã lớn, mọi chuyện đều có thể tự lo liệu”.

Mẹ kế ở bên vỗ tay châm chọc vài cái, bà bảo: “Hạo Nhiên thật là một đứa trẻ có khí chất, không giống cha nó”.

Cha không nói. Ông tuy không thể chịu đựng nổi nhưng không có cách nào phản bác. Công việc làm ăn của ông đều dựa vào bà ta, không có bà ta, ông không có ngày hôm nay.

Tôi tiếp tục mỉm cười, ánh mắt lãnh đạm.

Mười sáu tuổi, tôi bắt đầu cuộc sống, tôi tự nguyện trải qua chuyện này, vĩnh viễn không quay đầu trở lại.

Tôi hằng năm đều có thể lấy học bổng nhờ thành tích xuất sắc, nhưng chi phí sinh hoạt của một người cũng không phải là ít, tôi muốn bắt đầu làm việc ở bên ngoài.

Năm thứ nhất tìm được công việc gia sư, thời gian ngắn, lương lại cao, nhưng học sinh lại là một đứa trẻ có vấn đề.

Tuy rằng còn rất nhỏ, nhưng đầu óc lại rất tinh quái. Nó hỏi tôi: “Thầy à, thầy thích con gái tóc dài hay con gái tóc ngắn”. Tôi nói, tôi thích cô gái có học. Nó làm mặt quỷ với tôi và nói thầy thật là cổ hủ.

Tôi hỏi nó, em có biết Lý Bạch với Đỗ Phủ? Nó suy nghĩ một lúc rồi trả lời, em biết Lưu Đức Hoa với Quách Phú Thành.

Tôi giao bài tập cho nó, tôi chỉ dạy một lần, nó có thể lập tức làm xong. Tôi thấy kì quái, nó thông minh như vậy, vì sao thành tích lại kém như thế. Nó bảo đạt thành tích tốt có ích lợi gì, đầu cũng sẽ không nhiều tóc bạc. Tôi thở dài, ý thức phản loạn của trẻ con bây giờ thật mạnh mẽ.

Tôi nói: “Cha mẹ của em đem em đến thế giới này, cho em hoàn cảnh sinh hoạt tốt nhất , cho em giáo dục tốt nhất, cũng chỉ hi vọng em sau này có thể tự chăm sóc bản thân, có một cuộc sống tốt”.

Nó chăm chú nhìn tôi, đột nhiên nói: “Thế nhưng, em chưa từng có yêu cầu đi đến thế giới này, chưa từng có”.

Tôi đứng im tại chỗ. Không thể tin được những điều này lại do một bé gái mười tuổi nói ra.

Tư tưởng của tôi thật lạc hậu, tôi cho rằng sống là một điều tất nhiên. Tôi không nghĩ rằng chúng ta không có quyền được lựa chọn. Trên thực tế tôi không nghĩ sống là một loại ban ân, sống chính là một việc bắt đắt dĩ.

~~~

Ngày tốt nghiệp, mẹ đến gặp tôi.

Chúng tôi ngồi ở phòng ăn, bà uống cà phê tôi uống nước lọc, cả hai giống như người xa lạ.

Bà bảo: “Hạo Nhiên, con đã trưởng thành, ta và cha con cuối cùng cũng đợi được ngày này.”

Tôi cười, phải, tôi trường thành. Từ nay về sau bọn họ không cần vì tôi mà khổ tâm, cũng không cần đem tôi đá qua đá lại, để trốn tránh trách nhiệm.

“Con biết không, ta và cha con đều được an ủi, con luôn luôn là niềm kiêu hãnh của chúng ta.”

Tôi nhìn mắt của bà, nhìn thấy tận sâu bên trong tâm hồn bà. Đột nhiên bà khóc:

“Đừng nhìn ta như vậy, Hạo nhiên, ta biết chúng ta đối với con không tốt, ta biết, ta biết!”

Tôi không lên tiếng, quen thấy bà hư tình giả ý, thấy biểu lộ chân thật của bà, ngược lại cảm thấy không đúng sự thật.

Lúc trước bà cùng cha yêu nhau tha thiết, không để ý gia đình phản đối cùng ông cao chạy xa bay, nhưng bà cũng không biết cuộc sống là như thế nào.

Bà cùng cha tách ra là kết quả tất nhiên, nhưng giá phải trả quá lớn. Bà là danh môn thục nữ, tôi đối với bà là vết thương trí mạng.

Tại gia tộc của bà, tôi là sự trói buộc không được hoan nghênh. Người thân đối với bà ăn nói lạnh nhạt, không ngừng mà nhắc nhở bà, bà từng điên cuồng và phóng đãng như thế nào, rốt cuộc tự hủy hoại cuộc sống của chính mình. Cuối cùng, bà đưa tiền cho cha, gọi ông dẫn tôi đi, vĩnh viễn đừng xuất hiện trước mặt bà.

Lúc đi tôi vô cùng thanh tỉnh mà đứng trong gió, nói với bà: “Tạm biệt”.

Bà khóc, cầm chặt lấy tôi, không chịu buông tay. Bà không bỏ tôi, cũng không bỏ được danh dự và địa vị. Nhưng cuối cùng, tôi với danh dự địa vị của bà, bà lựa chọn bỏ tôi.

Tôi không trách bà.

Có lúc để oán giận, còn không bằng làm những chuyện thực tế hơn.

Cha không có cách nào để chống đỡ cuộc sống hai người, hai năm sau đó, ông cùng với con gái ông chủ công ty kết hôn. Nhà gái cho ông tiền vốn, ông bắt đầu sự nghiệp của chính mình.

Nhà gái không chịu đến căn phòng xép nhỏ hẹp, ông chỉ có thể cùng tôi qua đó. Sau đó, vấn đề liền xuất hiện.

Lúc bắt đầu, bà chỉ liếc mắt xem tôi một cái, không hề nói cái gì. Bà không hổ là người quyền quý, từ đó cho đến cuối cùng, bà không mắng tôi lấy một câu. Cho đến phút cuối, bà cũng chỉ nhẹ nhàng nói với tôi: “Ta sẽ càng hạnh phúc, nếu thế giới này không có ngươi”

Tôi nhớ trước đây ngồi bên cạnh một cô bạn, cô ấy sống nhờ tại nhà người thân, nhận hết sự xem thường. Mỗi lần chịu uất ức, cô ấy liền khóc lóc kể lể với tôi. Tôi an ủi cô ấy: “Cuộc đời này chuyện không như ý nhiều lắm, cậu không thể mỗi lần đều oán hận nó, cậu càng phải kiên cường cố gắng sống thật tốt, người cậu có thể dựa vào chính là cậu”.

Cô ấy không nghe, vẫn khóc nức nở như trước.

Tôi thở dài.

Trên thực tế, những lời kia chẳng qua là nói cho chính mình nghe.

~~~

Cuộc sống bị áp bức, mọi chuyện, kế hoạch tôi đều rất thận trọng. Cuối cùng đoạt được, cũng không có gì hơn cái này.

Tôi làm việc ở một công ty nhỏ, ông chủ nói với tôi: “Hạo Nhiên, từ lúc cậu đi theo tôi, tôi bắt đầu cảm thấy tôi không thể không có cậu”.

Đây đương nhiên là cất nhắc tôi. Thế nhưng ông ta không nhìn thấy dã tâm của tôi.

Công ty dự định trên thương trường phát triển thị phần, thiết kế của tôi trở thành chủ lực, tôi bỏ hết công sức, bỏ cả ăn cơm.

Tại hội nghị kế hoạch sơ lược của tôi được thông qua, mọi người đều bị thiết kế hoàn hảo của tôi thuyết phục.

Cấp trên hỏi tôi: “Khi nào có thể hoàn thành?”

Tôi suy nghĩ một chút, nói: “Một tháng”.

Ông rất thoả mãn, thân thiết mà vỗ bờ vai tôi nói: “Hạo Nhiên, công ty tuyệt đối sẽ không bạc đãi cậu”.

Tôi mỉm cười với ông, cũng  không trả lời.

Buổi tối hôm đó, tôi ở lại công ty một mình, nhìn ánh trăng trong trẻo, lạnh lùng bên ngoài cửa sổ.

Bên cạnh máy fax đang kêu sàn sạt, mà mặt trên của máy fax, là hoàn chỉnh thiết kế của tôi.

Hai ngày sau, công ty thông báo tất cả quản lý cấp cao, mời dự họp hội nghị khẩn cấp. Bởi vì có người phát hiện thiết kế của tôi xuất hiện ở bên công ty đối thủ.

Tôi ngồi trong phòng hội nghị, nhìn mỗi người gương mặt hoảng hốt, nhưng tôi không lên tiếng.

Sau đó cấp trên của tôi nói: “Hạo Nhiên, tôi biết chuyện này đối với cậu không công bằng, nhưng chúng ta phải nhanh chóng tìm ra người tiết lộ văn kiện bí mật”.

Tôi nhìn ông cười đến mệt mỏi rã rời : “Đây là thiết kế hoàn hảo nhất trong đời tôi”.

Ánh mắt của ông tràn ngập áy náy: “Tôi biết tôi biết, cậu tổn thấy rất nhiều tâm huyết, mà công ty tổn thất chính là tiền tài”.

Không có ai có thể nghi ngờ tôi, bởi vì … việc này đối với tôi không có lợi ích gì. Có thể nói, mọi người đều biết tôi là người bị hại.

Mọi người đều bị sự kiện mất trộm thiết kế đánh lạc hướng.

Tất cả đều ở trong kế hoạch của tôi.

Một buổi tối khác như thế, tôi ngồi trước cửa sổ, nhìn ngoài cửa cũng một ánh trăng trong trẻo nhưng lạnh lùng.

Bên cạnh máy fax kêu sàn sạt, mà gửi văn kiện cơ mật ra ngoài đến một công ty khác.

Từ đó đến sáng, tôi đều ngồi cùng một tư thế ở cùng một chỗ.

Không đến mấy ngày, công ty liền phát sinh dị biến.

Nhưng không có ai nghĩ đến chính là tôi.

Không có ai dự đoán được.

Một tuần sau, công ty của tôi bị thu mua thành công.

Tin tức công bố ông chủ của tôi sau một đêm liền mất tích, cả tiền của công ty cũng không thấy tăm hơi.

Công ty trong từ trên xuống náo loạn. Nơi nơi mây đen mù sương, lòng người hoảng sợ.

Lãnh đạo mới rất nhanh đến nhận chức, tất cả nguyên để lại cho phía trên đều bị phân tán triệt để.

Thư kí cũ của tôi nói, tổng giám đốc mới muốn gặp tôi.

Tôi gật đầu, điều này cuối cũng đã đến.

Ánh mắt cô ấy tràn ngập đau xót, gương mặt xinh đẹp đầy đau thương rất động lòng người.

~~~

Tôi đẩy cánh cửa quen thuộc, văn phòng tổng giám đốc vẫn là văn phòng tổng giám đốc như cũ, nhưng người ngồi bên trong đã không giống nhau.

Tôi đối diện với người ngồi trong phòng, hắn nhẹ nhàng hướng tôi đưa một cái thủ thế, ra hiệu tôi ngồi xuống.

Tôi thấy đối phương thâm trầm nhìn kỹ mình, liền dùng ánh mắt chăm chú nhìn lại hắn.

Hắn nói: “Hạo Nhiên, thiết kế của anh chuẩn xác không chê vào đâu được”.

Tôi hơi tự giễu mà nói: “Nhận được khích lệ của các hạ, cái loại việc này thật sự không đáng nhắc đến”.

Đối phương nghe tôi nói xong không hề có phản ứng nào đặc biệt, chỉ mỉm cười. Sau đó cho tôi chi phiếu, nói: “Đây là thù lao mà anh nên được, thiết kế của anh sẽ được công ty chọn dùng, tuyệt đối sẽ không lãng phí.”

Tôi tiếp nhận chi phiếu, thấy được con số làm cho tôi thỏa mãn.

Tôi biết, cho dù thiết kế của tôi hoàn hảo, cũng sẽ không có cái giá này.

Đây là thù lao tôi bán đứng công ty của mình.

Tôi thu hồi chi phiếu, đối phương tiếp tục nói:

“Hạo Nhiên, anh là một nhân tài, công ty tuyệt đối tin tưởng năng lực công tác của anh, nhưng căn cứ vào một số nguyên nhân, công ty không thể tín nhiệm anh.”

Tôi giương mắt nhìn hắn, không cần tốn nhiều nước miếng, tôi tự nhiên biết hắn ám chỉ chuyện gì.

Hắn không tín nhiệm tôi là phản ứng tự nhiên, tôi nếu có thể phản bội công ty của mình, khó có thể nói sau này không dùng thủ pháp đồng dạng phản bội lại hắn. Hắn lo lắng đem tôi giữ ở bên người tạo thành hậu hoạn.

Tôi nhìn vào mắt của đối phương, đột nhiên nở nụ cười. Tôi đem đơn từ chức đã chuẩn bị sẵn, đưa đến trước mặt hắn. Tôi nói:

“Tiên sinh xin yên tâm, Hạo Nhiên hiểu rõ, sẽ không làm khó tiên sinh.”

Hắn nhìn thoáng qua đơn từ chức của tôi, hỏi: “Anh hình như đã sớm có sự chuẩn bị.”

“Đúng vậy” tôi nói: “Không phải công ty nào cũng có can đảm sử dụng nhân viên tạm thời nguy hiểm kiểu này, trừ phi nó tự tin cũng đủ cường đại sẽ không bị bất cứ sức mạnh bên ngoài nào phá hư.”

“Hừ, ” hắn nhìn tôi cười lạnh một tiếng: “Anh có thể nói như vậy.”

Tôi không ngại, đứng lên, tôi chỉ để lại đơn từ chức của mình.

Tôi đã đi đến cạnh cửa, nghe hắn ở phía sau tôi nói: “Ông chủ trước của anh rất tin tưởng anh, cho đến khi chúng tôi thu mua thành công, hắn còn không biết là người phương nào một tay phá hủy vương quốc của hắn.”

Tôi mở cửa, hắn còn nói:

“Hạo Nhiên, chúng tôi cần nhân tài giống như anh, nếu như  tôi theo danh nghĩa cá nhân giữ anh lại, anh có suy nghĩ lại hay không?”

Tôi quay đầu lại nhìn hắn, đối phương cũng dùng ánh mắt như vậy nhìn kỹ tôi. Trong mắt của hắn, điều tôi thấy không phải là thưởng thức, mà là sự khiêu chiến.

“Cho tôi một lí do để ở lại.” Tôi nói.

Hắn mỉm cười với tôi: “Vì chứng minh lời nói của anh, tôi tự tin vương quốc của tôi  cũng đủ cường đại tuyệt đối sẽ không bị bắt cứ thế lực bên ngoài nào phá hư”

Lấy tôi làm thử nghiệm. Không biết nghĩ tôi là ai.

“Anh không nên lo lắng quyền lực của anh bị hạn chế, chỉ cần anh đồng ý, anh có thể làm ở vị trí cũ.” Hắn nói

Đây thật sự là một đề nghị mê người. Tôi không thể chống lại.

Hiệp ước giữa chúng tôi chính thức thành lập.

~~~

(Hết chương 1)

p/s: lần đầu tiên ta edit đam mỹ, nếu có sai sót gì mong được bỏ qua và chỉ giáo thêm

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s